Page 163 - Cam nang tam ly khach DL - SDT
P. 163
gian v{ dùng thời gian dư này để suy nghĩ một vấn đề kh|c, nghĩa
là người nghe bị ph}n t|n tư tưởng. Cho nên, khi trình b{y một
vấn đề n{o đó, người nói cần đi thẳng v{o vấn đề v{ nói một c|ch
ngắn gọn, không nên d{i dòng m{ cũng không nên nói qu| chậm,
vừa l~ng phí thời gian, vừa dễ l{m người nghe mất tập trung.
Võ đo|n, ngộ nhận: Nghĩa là nghe xong “suy bụng ta ra bụng
người”.
Định kiến, th{nh kiến tiêu cực: Khi người nghe có những
định kiến, th{nh kiến tiêu cực về người nói thì điều n{y sẽ chi
phối qu| trình nghe dẫn đến việc nghe thiếu tính kh|ch quan,
th|i độ nghe cũng bị ảnh hưởng.
Thiếu kiên nhẫn: Để lắng nghe hiệu quả cần kiên nhẫn để
nghe người nói trình b{y hết ý kiến của họ. Tuy nhiên, thực tế ít
ai l{m được điều đó. Hầu như chúng ta thường tranh nhau nói.
Khi nghe người kh|c nói, người nghe thường bị kích thích, muốn
được đ|p trả ngay ý kiến đó. Nếu không kiềm chế, kiên nhẫn
nghe thì việc lắng nghe ho{n to{n không thể đem đến hiệu quả.
Thiếu quan s|t bằng mắt: Giao tiếp bằng mắt giữ vai trò quan
trọng trong giao tiếp. Người nghe nếu không dùng mắt để quan
s|t nắm bắt c|c thông tin phi ngôn ngữ, sau đó ph}n tích, đ|nh gi|
một c|ch tổng hợp c|c thông tin thu thập được thì không thể hiểu
chính x|c ý nghĩa điều người đối thoại muốn nói. Mặt kh|c, khi trò
chuyện, việc thiếu giao tiếp bằng mắt cũng khiến người nói cảm
gi|c không được tôn trọng, không được lắng nghe. Vì thế, người
nói cũng nảy sinh cảm gi|c không muốn nói, không muốn chia sẻ.
Không muốn nghe: Đ}y l{ một thói xấu khiến việc nghe
thiếu hiệu quả. “Điếc hơn người điếc l{ người không muốn
161

